Cuộc đời như chớp mắt.

CÁC BẠN ĐẾN NHÀ.

0 khách và 0 thành viên

NHẮN NHỦ MẾN THƯƠNG.

NGHỀ CAO QUÝ.

BLOG CỦA KIỀU OANH.

SỐ LƯỢT GHÉ THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hỗ trợ trực tuyến

    • (KIỀU OANH)
    • (Kieuoanhcao@gmail.com)

    Cuộc sống quanh tôi.

    270.jpg Sang_ngang1.swf P1090549.jpg Mua_xuan_dau_tien2.mp3 CGVC.swf Pleiku_Than_Yeu__Tay_Nguyen.mp3 Tinh_khuc_buon_loan.swf Pleiku_Than_Yeu__Tay_Nguyen1.mp3 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf Phuongyeuswf2.swf Mauchuvietbangchuhoadung.png CHUC_MUNG_83_.swf CHUC_MUNG_QTPN.swf

    Vui vui!

    LIÊN KẾT

    GIẢI TOÁN TRÊN INTERNET

    KẾT NỐI THÂN THƯƠNG

    Hãy nhìn về phía trước, bạn sẽ thấy cuộc đời luôn tươi sáng!

    ĐÔI BỜ QUÊ TÔI

    CHÀO MỘT NGÀY MỚI

    Lời của danh nhân.

    Tôi vẫn là tôi.

    7985835 Đã có lúc, tôi ví mình như xương rồng. Và nhiều bạn bè cũng bảo thế. Có lẽ là để động viên. Xương rồng. Loài hoa gai góc đến lạ lùng; vừa cứng cỏi lại vừa rất đỏng đảnh. Nhưng có lẽ cũng không phải là xương rồng. Vì xương rồng thì nên cứng rắn mà tôi thì thấy lòng mình hay chùng xuống. Nhất là mỗi sớm ra khi hòa mình vào màn sương trên con đường tới trường. Những...

    Tết ở miền cao

    Năm nay, tết dường như đến sớm hơn. Mới ngoài hai mươi mà tiết trời đã ấm hơn. Sương núi chỉ lãng bãng vào sáng sớm. Tiết trời thay đổi, mai rừng trổ vàng rực và đang vươn những cành lộc biếc. Tất cả đang báo hiệu một mùa tết với nhiệt độ cao. Tết đến, lẽ tự nhiên là vậy. Những tết xa quê làm tôi lúc nào cũng bâng khuâng một nỗi niềm từ miền kí ức. ...

    Kính thăm cô giáo chủ nhiệm 12b!

    Đông đã đến rồi phải không cô! Con luôn nhớ về cái rét tái tê của quê mình. Cái rét mà đã hơn một lần làm con có dự định bỏ học. Rồi cô đã thức gọi con trở lại. Cao nguyên không có mùa đông với gió bấc mưa phùn như quê mình, nhưng cũng có những buổi sớm mai lạnh giá và những cơn gió phóng túng đến mải mê. ...

    Trời trở gió.

    Chiều qua trời đột ngột trở gió. Mưa ào ạt đến đêm mới ngớt. Sáng ra, thung lũng chìm trong biển sương trắng xóa. Từ đầu mùa đến giờ, mình mới thấy sương dày đến vậy. Khoác thêm áo, mặc cả áo chống sương mà vẫn nghe hơi lạnh thấm vào da thịt. Trên đường đi, bờ cúc quỳ cũng được tráng một màn sương như mới được khoác thêm tấm áo choàng bạc lấp lánh. Từng ruộng ngô,...

    Nhớ quê!

    Một đồng nghiệp hỏi tôi rằng những ngày xa quê bạn nhớ gì? Tôi nhớ gì ư? Trong tiềm thức của tôi là con đường sắt vắtt ngang qua cánh đồng mà những buổi làm đồng về muộn phải vội đi học, tôi đã bao lần vấp ngã trên con đường ấy. Lúc đó, tôi đã từng ước mong một con đường tắt hết sức ngắn và không gập gềnh để đến trường. Nhưng rồi vẫn là con đường gian khổ trong tuổi thơ tôi. Hai...

    Tháng năm về trong một thoáng yêu thương

    10180813 Khi người ta chia tay, người ta luôn mong tìm về những khoảnh khắc khi còn bên nhau! Khi người ta cô đơn, người ta lục lại những giận hờn yêu thương đã chôn sâu trong quá khứ! Khi người ta có tình yêu mới, người ta liệu có vất bỏ tất cả kỉ niệm được không anh? Nếu anh hỏi lúc này em ra sao, chắc chắn em sẽ trả lời rằng em đang rất hạnh phúc, rằng em đang được yêu thương, rằng em sẽ cùng người ấy...

    Nếu ngày mai chẳng bao giờ đến nữa

    10180741 Nếu tôi biết đó là lần cuối Ngắm nhìn em bên gối ngủ say Tôi sẽ xiết chặt em trong vòng tay hơn nữa Và cầu mong thánh thần hãy hiểu biết về tình yêu Nếu tôi biết đó là lần cuối Được nhìn em quay gót bước đi Tôi sẽ giữ và cầm tay em thật chặt và trò chuyện để em nán lại bên tôi Nếu tôi biết đó là lần cuối Mỗi cử chỉ và lời nói của em Tôi sẽ mở rộng ký ức tâm hồn ...

    Con đường rực nắng.

    3609036 Trước mắt tôi, con đường rực nắng.Trong tiềm thức tôi, miền ký ức có đồng lúa xanh chấp chới cánh cò; có dòng sông nhỏ bên hàng tre già toả bóng những chiều hôm; là cái nắng chói chang của mùa hạ; là cái lạnh xé da thịt của mùa đông. Hiện tại tôi lại có miền cao với con đường trải dài màu cúc quỳ rực nắng. Những vườn cà phê bát ngát...

    Vô đề.

    Tôi từng đi trong những sớm mai đầy sương thấm đẫm con đường. Từng hạt, từng hạt trắng mỏng li ti quyện vào nhau như làn khói trắng. Rồi chúng tự nhiên, nhẹ nhàng đậu vào vai áo, vào mũ, vào đầu xe của tôi. Thật dịu dàng và thân thiết! Buổi sớm sương càng nhiều, buổi trưa trời càng gay gắt.Cái nắng nảy lửa của mùa hạ sau những cơn mưa dài triền miên của miền cao thật là...

    Cô học trò cũ.

    Tôi gặp em trong siêu thị. Khoảng cách từ chỗ em đến chỗ tôi chỉ khoảng ba mươi cây số. Vậy mà đã hơn mười năm, tôi mới gặp em. Cô học nhỏ của tôi ngày nào giờ trông rất phụ nữ. Cậu bé em dắt theo có khuôn mặt bầu bĩnh, ngây thơ, hao hao em ngày xưa. Không khí ngày nghỉ cuối tuần xung quanh em và tôi đang náo nhiệt. Em vội vàng giới thiệu gia đình mình và mua cho tôi món quà nhỏ. Hai...

    TRỐNG VẮNG

    Một ngày, lòng trống vắng. Na chạy lên con dốc trước cửa nhà và ùa mình vào vạt cúc quỳ rực nắng. Mùa này quỳ đang phô diễn. Gió đưổi theo quỳ. Gió theo chân Na, rồi quấn lấy cô và muốn cuốn vào thinh không. Cô thầy lòng nhẹ bẫng. Bỗng một bàn tay rắn chắc, ấm nóng đặt lên vai Na: Em làm gì thế? Có thấy cuộc sống quanh ta thật đẹp không! Na đưa tay gạt những hạt nước còn ấm nóng đẫm trên gương...

    TRỐNG VẮNG

    rống vắng Một ngày, lòng trống vắng. Na chạy lên con dốc trước cửa nhà và ùa mình vào vạt cúc quỳ rực nắng. Mùa này quỳ đang phô diễn. Gió đưổi theo quỳ. Gió theo chân Na, rồi quấn lấy cô và muốn cuốn vào thinh không. Cô thầy lòng nhẹ bẫng. Bỗng một bàn tay rắn chắc, ấm nóng đặt lên vai Na: Em làm gì thế? Có thấy cuộc sống quanh ta thật đẹp không! Na đưa tay gạt những hạt nước còn ấm nóng đẫm trên...

    Buổi sớm miền cao.

    Trời buổi sớm miền cao lạnh tê tái. Sương núi quấn chặt chân người. Bản làng chìm trong màu bạc trắng. Năm nay, trời đổi lạnh nhiều hơn. Chưa đến noel mà mỗi sáng ra ai cũng co ro, co ro. Con đường đi làm của mình như càng dài trong sương trắng. Sương nhiều đến nổi đứng cách nhau ba bốn thước đã không rõ mặt. Sương thấm vào da thịt vào đầu những...

    Xuân về trên bản vùng cao.

    Có những khoảnh khắc của đất trời ghi lại dấu ấn đậm nét trong đời người. Với tôi, chính là khi mùa xuân về - lúc cả gia đình tôi cùng sum họp. Đất trời lặng lẽ chuyển mình. Gió miền cao trở nên phóng túng. Từng vạt cúc quỳ rực lên trong nắng. Vậy là xuân đang rộn rã về với làng bản quê tôi. Con đường nhỏ quanh co vào bản...

    Trở lại quê!

    Tôi đưa tay gạt những bông nắng vương trên tóc. Trời quê vẫn lung linh ngập tràn nắng. Luỹ tre làng vẫn thân thuộc trầm mặc như ngày nào. Còn tôi lại trở nên lạc lõng đơn côi khi trở về giữa chính quê mình. Những lúc như thế, trong lòng tôi lại vang lên những lời thơ của Hạ Tri Chương, mà có thể đọc theo bản dịch như sau: “Xa nhà khi còn...

    HÔM QUA

    Hôm qua, tôi đã xóa số điện thoại ấy trên di động của mình. Tôi cũng tự hứa với lòng là cố nhớ mọi chuyện để quên. Rồi tôi đọc được trên lời nhắn của một người bạn rằng: “Hãy quên những chuyện quá khứ để đừng làm hỏng hiện tại của bạn!”. Biết đâu, sau cách làm ấy, tôi đã quên được mọi chuyện không vui và tìm đến được những điều tốt đẹp!...

    Vùng cao thân thương!

    Cao nguyên đã vào mùa khô. Ban ngày trời cao xanh vời vợi. Chiều về, nền trời đổi màu xám tro. Dưới nền trời bí ẩn ấy, quỳ cứ rực lên như một nét chấm phá riêng biệt cho vùng cao. Sáng sớm lại lạnh tê tái; làng bản bồng bềnh trong sương. Sương mờ trôi theo con đường tới trường và cứ thế thân thiết đến lạ kì!...

    TÔI ĐÃ VÀO ĐỜI TỪ SỰ TỰ TI VÀ …

    Có người hỏi tôi, bạn đã trưởng thành như thế nào? Tôi đã trưởng thành như thế nào ư! Như bây giờ bạn thấy đấy. Thực ra, tôi đã vào đời với tâm thế tự ti và mặc cảm. Tuổi thơ tôi đối mặt với những khó khăn, tủi cực. Có thể từ cái hoàn cảnh nghiệt ngã của gia đình đã gieo vào lòng tôi một nỗi sơ hãi, để rồi tôi luôn tự ti vì thấy mình thật thấp kém. So với bè bạn cùng trang...

    MỖI NGÀY ĐỌC MÀ NGẪM.

    LIÊN KẾT THÀNH VIÊN