NGƯỜI THẦY VÙNG CAO
Tình anh gửi lại Cửa Tùng
ĐẢO CỒN CỎ
NGHĨA TRANG LIỆT SĨ TRƯỜNG SƠN
BÃI BIỂN CỬA TÙNG
Sông Bến Hải và cầu Hiền Lương
Huyền thoại về “làng bắt cọp”
Sông Bến Hải
THÀNH CỔ CHIỀU NAY
Thành cổ Quảng Trị chiều nay
Nắng như đổ lửa rặng cây thẫn thờ
Mênh mang thảm cỏ non tơ
Nơi Anh ngã xuống bây giờ ngát xanh
Tháp Đài tưởng niệm các Anh
Như tia máu đỏ trời xanh phun trào
Ôi dòng Thạch Hãn ngày nào
Hôm nay sóng vẫn cồn cào đáy sông
Anh nằm đâu đó biết không
Mẹ già khắc khoải ngóng trông tháng ngày
Quảng Trị Thành cổ chiều nay
Có ai giăng lưới xới cày dưới sông
Tháp Đài tưởng...
Dắt em về Quảng Trị
"
"
Chiều thắp lên môi bà cọng nắng
quệt đỏ hồng trầu quyện lá tơ duyên
tôi dắt em về con đường ngày xưa cha băng làng đi gặp mẹ
con đường ngày xưa
ông trồng lên đó một vườn trầu.
Dắt em về Quảng Trị tháng bảy mưa ngâu Ngưu Lang gặp Chức Nữ
Ô Thước bắc cầu mây mắc cỡ giấu nắng phía sau lưng
đứa trẻ làng chạy theo buộc tơ hồng xúng xính
cánh đồng rót sữa vào ngực em.
Khoai sắn cuối mùa buộc hai...
Mai em về Quảng Trị - Nguyễn Văn Long
Nếu ai từng yêu thương Quảng Trị, khi đọc bài thơ “Mai em về Quảng Trị” của tác giả Nguyễn Văn Long sẽ liên tưởng dòng thơ giống như dòng sông Thạch Hãn trôi êm ả cùng với mây trời trong một ngày mùa thu thật đẹp.
Mở đầu bài thơ, tác giả đặt hai câu hỏi: Em có về Quảng Trị? Em có lạnh trong hồn?
Mai em về Quảng Trị không em?
Về thăm lại chốn ngày xưa tuổi nhỏ
Gió mùa đông có làm em buốt giá
...
GỞI VỀ QUÊ MẸ
THÀNH PHỐ TRẺ
EM CÓ VỀ QUẢNG TRỊ VỚI ANH KHÔNG.
Thơ về Quảng Trị
"
" MƯA NGUỒN CHỚP BỂ
Rứa mà đã hai sáu năm đằng đẵng
mệ nằm trong cát trắng Triệu Phong
mặt trời đỏ vẫn mỗi ngày đổ nắng
dẫu thác rồi đời Mệ vẫn long đong.
đêm con nằm nghe mưa nguồn chớp bể
thương dòng sông đá đổ mồ hôi
hột lúa củ khoai mần ra đâu có dễ
tóc Mệ bạc từ con vừa tuổi thôi nôi.
cha lên chiến khu, mẹ vô du kích
chú của con Tây bắn tại làng
Mệ thức trắng hằng đêm...
Anh chủ nhiệm
Nắng chiều thấp thoáng ngọn cây tre
Sóng lúa mênh mông cuộn đồ về.
Anh cùng tôi bước trên đê nhỏ
Áo nâu bạc màu bay với gió.
Anh giơ tay vẽ giữa đồng xanh
Vẽ cả ngày mai thành bức tranh:
Kìa dòng mương chảy cầu đương bắc
Lò gạch xây cao, đường thẳng đắp
Nơi đây kho thóc, nhà chăn nuôi
Tiền đã lo xong, đất cắm rồi.
Chân vẫn bước đều, miệng vẫn nói.
Phơi phới lòng anh...
Nhớ con sông quê hương
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống dòng sông ấm áp
Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu...
Việt nam quê hương ta
Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
Ðất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
Ðạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt...
Việt nam quê hương tôi
Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi
Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời
Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả
Vút phi lao gió thổi bên bờ
Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi
Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời
Miền Nam đất nước quê hương chúng tôi
Có rừng dừa xanh xa tít chân trời
Người thiếu nữ dạt dào tình trẻ
Dáng xinh tươi đang tuổi yêu đời
Lòng trai tráng rộng lớn như...





BẠN ĐẾN THĂM TÔI!