NGƯỜI THẦY VÙNG CAO
Gốc > NƠI ẤY - QUÊ HƯƠNG TÔI >
Lê Thị Vy @ 20:38 21/11/2011
Số lượt xem: 2393
GỞI VỀ QUÊ MẸ
Có bao giờ xa quê mẹ được đâu
Trong giấc ngủ cũng nhớ về Quảng Trị
Chang chang nắng ươm vàng mùa bông bí
Đá bên sông Thạch Hãn đổ mồ hôi.
Mẹ còng lưng cuốc đất ở bên đồi
Hoàng hôn nhuộm chân trời màu lửa;
Con xa quê trong niềm đau cắt cứa
Đạn bom còn rình rập dưới lòng sâu.
Các dì con mưa nắng dãi dầu
Màu tóc bạc theo đàn con tàn tật
Chiến tranh đi qua gieo nỗi đau có thật
Chất độc giết người chưa buông thả quê hương…
Héo hắt nụ cười trong muôn nỗi tơ vương
Bà con mình ngắm bờ Nam, bờ Bắc
Hai bờ sông suốt một thời đánh giặc
Những ai còn nằm dưới nắng như nung?
Sông Hiền Lương trôi trắng biển Cửa Tùng
Những linh hồn theo thuyền đi vời vợi;
Đêm thao thức con tìm về bến đợi
Chạnh lời ru bổi hổi lắm quê ơi!..
(ST)
Lê Thị Vy @ 20:38 21/11/2011
Số lượt xem: 2393
Số lượt thích:
0 người
- THÀNH PHỐ TRẺ (28/09/11)
- EM CÓ VỀ QUẢNG TRỊ VỚI ANH KHÔNG. (08/07/11)
- Thơ về Quảng Trị (08/07/11)
- Anh chủ nhiệm (08/07/11)
- Nhớ con sông quê hương (08/07/11)




Những linh hồn theo thuyền đi vời vợi;
Đêm thao thức con tìm về bến đợi
Chạnh lời ru bổi hổi lắm quê ơi!..
Trong giấc ngủ cũng nhớ về Quảng Trị.
Trong giấc ngủ cũng nhớ về Quảng Trị
Chang chang nắng ươm vàng mùa bông bí
Đá bên sông Thạch Hãn đổ mồ hôi.
Con nhớ lắm một miền quê nắng,
Tháng năm rồi mẹ gánh đồng quê.
Lưng ướt đẫm mồ hôi muối trắng.
Nắng bờ sông thắp sáng tim con.
Trong giấc ngủ cũng nhớ về Quảng Trị