NGƯỜI THẦY VÙNG CAO

Hãy nhìn về phía trước, bạn sẽ thấy cuộc đời luôn tươi sáng!
Gốc > NƠI ẤY - QUÊ HƯƠNG TÔI >

Thơ về Quảng Trị


MƯA NGUỒN CHỚP BỂ

Rứa mà đã hai sáu năm đằng đẵng
mệ nằm trong cát trắng Triệu Phong
mặt trời đỏ vẫn mỗi ngày đổ nắng
dẫu thác rồi đời Mệ vẫn long đong.

đêm con nằm nghe mưa nguồn chớp bể
thương dòng sông đá đổ mồ hôi
hột lúa củ khoai mần ra đâu có dễ
tóc Mệ bạc từ con vừa tuổi thôi nôi.

cha lên chiến khu, mẹ vô du kích
chú của con Tây bắn tại làng
Mệ thức trắng hằng đêm ròng tịch mịch
lắng nghe từng sợi gió thổi lang thang.

ngày tập kết con sống cùng với Mệ
cầu Hiền Lương gần mà quê thì xa
mắt Mệ đỏ suốt những chiều dâu bể
con và chén cơm trong nỗi nhớ quê nhà.

chợ Hồ xá Mệ bán từng chiếc bánh
lo cho con được cắp sách tới trường;
con thương Mệ ròng ròng đêm thức lạnh
lắng mưa nguồn chớp bể vọng cố hương.

lý mười thương ơi lý mười thương
con thương Mệ, thương quê nghèo dội nắng
suốt một đời như là cây rau đắng
mưa nắng quê nhà ru giấc Mệ, Mệ ơi!..


GỞI VỀ QUÊ MẸ

Có bao giờ xa quê mẹ được đâu
Trong giấc ngủ cũng nhớ về Quảng Trị
Chang chang nắng ươm vàng mùa bông bí
Đá bên sông Thạch Hãn đổ mồ hôi.

Mẹ còng lưng cuốc đất ở bên đồi
Hoàng hôn nhuộm chân trời màu lửa;
Con xa quê trong niềm đau cắt cứa
Đạn bom còn rình rập dưới lòng sâu.

Các dì con mưa nắng dãi dầu
Màu tóc bạc theo đàn con tàn tật
Chiến tranh đi qua gieo nỗi đau có thật
Chất độc giết người chưa buông thả quê hương…

Héo hắt nụ cười trong muôn nỗi tơ vương
Bà con mình ngắm bờ Nam, bờ Bắc
Hai bờ sông suốt một thời đánh giặc
Những ai còn nằm dưới nắng như nung?

Sông Hiền Lương trôi trắng biển Cửa Tùng
Những linh hồn theo thuyền đi vời vợi;
Đêm thao thức con tìm về bến đợi
Chạnh lời ru bổi hổi lắm quê ơi!..
NGUỒN 
http://quangtrinet.com/

 

Nhắn tin cho tác giả
Cao Thị Kiều Oanh @ 14:01 08/07/2011
Số lượt xem: 515
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

Nhúng mã HTML