NGƯỜI THẦY VÙNG CAO

Hãy nhìn về phía trước, bạn sẽ thấy cuộc đời luôn tươi sáng!

LỰA CHỌN ĐỂ CẢM ƠN.

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: TĐK
Người gửi: Cao Thị Kiều Oanh (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:03' 01-02-2012
Dung lượng: 143.5 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích: 0 người


Lựa chọn cảm ơn cả những người xem thường bạn

“Cảm ơn”, đó là điều bình thường chúng ta làm trong cuộc sống khi có ai đó giúp đỡ ta, làm cho ta một điều gì đó, hay chỉ đơn giản là để thể hiện sự cảm kích của chúng ta đối với những người trân trọng và tin tưởng ta. Bởi lẽ, không có những con người như thế, chúng ta khó lòng mà vươn tới được những thành công trong cuộc sống, và họ xứng đáng nhận được lời “cảm ơn” từ chúng ta bằng cách này cách khác, dưới hình thức này hay hình thức khác.
Tuy nhiên, trên con đường vươn tới thành công của bạn. Khi bạn dám mơ ước những điều to lớn, bên cạnh rất nhiều người sẽ mến trọng bạn hơn, cũng sẽ có một số ít người chọn coi thường những mơ ước của bạn và đôi khi lấy đó làm lý do để khinh thường bạn. Họ sẽ nói với bạn những điều như là: “Đúng là nằm mơ giữa ban ngày”, “Tôi như thế này mà còn không làm được điều đó, anh nghĩ mình làm được à?”, “Vậy thì có gì là hay, ông Y, bà Z, làm hay hơn nhiều”,… Đó cũng là kinh nghiệm của tôi. Khi tôi quyết tâm từ bỏ cuộc sống đơn điệu của mình để làm một điều gì đó cho bản thân mình, gia đình mình và cho đất nước. Đã có không ít người cho rằng tôi “thùng rỗng kêu to”, cho rằng tôi “sẽ không làm được”, cho rằng tôi “nằm mơ giữa ban ngày”, cho rằng tôi thế này hay thế kia,… bởi vì một lẽ đơn giản là tôi đã dám “khác” họ. Đáng ngạc nhiên hơn, hầu hết họ chưa bao giờ gặp mặt hay trò chuyện với tôi. Họ chỉ biết tôi qua cái tên hoặc nhiều lắm là… nghe từ người khác. Một người bạn của tôi đoán rằng chắc họ làm thế chỉ để chứng tỏ mình “khác người”, “hơn người” hoặc “thông minh”, hoặc đơn giản chỉ để tự biện hộ cho mình.
Tôi không biết bạn chọn phản ứng thế nào trong hoàn cảnh đó, nhưng riêng bản thân tôi,  lúc đầu tôi đã từng cảm thấy “không thích” những con người như thế. Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được xem thường và dè bỉu mơ ước của người khác? Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được phán xét hay chế giễu người khác? Thậm chí, đã có lúc, tôi từng thề với lòng mình rằng: “Tôi phải thành công cho bọn họ biết mặt và không dám xem thường tôi nữa”. Và nhờ đó, tôi đã bắt đầu quyết tâm làm những điều mà người khác cho rằng “không thể”.

Nhưng khi tôi bắt đầu đạt được những thành quả ban đầu sau bao nhiêu hy sinh và nỗ lực, tôi phát hiện ra rằng, cho dù bạn là ai thì chắc chắn cũng sẽ có một số ít người chọn không thích bạn hoặc xem thường bạn. Ngay cả tổng thống Obama của Mỹ, người gần đây được rất nhiều người trên thế giới ngưỡng mộ vì chiến dịch tranh cử có một không hai của ông, cũng như vì ông là Tổng thống Mỹ da đen đầu tiên, vậy mà vẫn có người xem thường, thậm chí lên trước công chúng hay lên mạng chửi rủa Obama chỉ vì ông không thể làm tất cả họ… hài lòng, hoặc tệ hơn chỉ vì ông… da đen.
Nói cho cùng thì “xem thường” là một suy nghĩ của… người khác, và bạn không bao giờ có thể ra lệnh cho người khác phải “xem trọng” bạn. Ngay cả khi bạn làm tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này, vẫn sẽ có một vài người  tự cho phép  bản thân họ xem thường bạn. Và bạn sẽ chẳng làm được gì hơn để thay đổi suy nghĩ đó của họ. Thậm chí cho dù bạn có cố gắng làm theo ý họ, thì họ cũng sẽ cố gắng tìm ra “khuyết điểm” khác của bạn để tiếp tục tự cho phép bản thân họ xem thường bạn. Bạn chẳng thể nào sống để thỏa mãn “tiêu chuẩn” của tất cả mọi người trên đời này. Cho nên, bạn cũng chẳng việc gì phải quá lo lắng về  họ hay suy nghĩ của họ.
Quan trọng nhất là bạn biết rằng, không ai có thể xem thường mình trừ khi mình “cho phép” họ làm điều đó. Chúng  ta thường “cho phép” người khác xem thường mình bằng cách suốt ngày lo lắng, đau khổ, buồn phiền,… về việc mình “bị” xem thường. Và ngược lại, chúng ta có thể chọn “không cho phép”  mình “bị” xem thường bằng cách tập trung vào những con người và những điều tốt đẹp trong cuộc sống của mình.
Cho nên, thay vì mất thời gian “không thích” những người đó như lúc ban đầu, tôi chọn đơn giản không quan tâm đến họ.  Tôi cũng không còn nghĩ
 
Gửi ý kiến

Nhúng mã HTML