NGƯỜI THẦY VÙNG CAO

Hãy nhìn về phía trước, bạn sẽ thấy cuộc đời luôn tươi sáng!
Gốc > DIỆU KÌ CUỘC SÔNG >

Bầu trời cảm lạnh Phần 2

MegaFun) - Trong quán bar tối mù, một người đàn ông đặt tay anh ta lên những ngón tay tôi, anh ta nói đây là một loại ảo thuật, em có thể thấy gì nào? Tôi nói, tôi không cảm nhận được âm thanh lưu động của huyết dịch trong anh. Tôi chẳng nghe thấy gì cả. Chẳng nhìn thấy gì cả.



Bên quầy bar ken đặc người đang khiêu vũ. Tiếng nhạc điện tử đầy ắp mơ ảo. Mồ hôi và dục vọng trong bóng tối. Mùi nước hoa nồng nặc của người châu Âu. Những cành hoa trắng dài héo rũ, eo lưng mềm mại. Anh ta kéo tay tôi, lôi đi xuyên qua những dòng người. Cánh tay của anh ta phát ra sức mạnh lạ thường. Đúng lúc ấy, trong lòng tôi ngập tràn tuyệt vọng.

Bậc thang đầy ắp những người nước ngoài trẻ tuổi. Chúng tôi chạy đến con đường vắng vẻ hơn.
Siêu thị 24/24 phát ra ánh sáng trắng chói mắt. Một cô gái có quầng mắt xanh bước qua dưới chân tường tối tăm. Cô như một con mèo bị bỏ đói. Có người đang hôn nhau. Người lang thang co tròn dưới gốc cây, vươn bàn tay bẩn thỉu ra.

Tác giả: An Ni Bảo Bối - MC: Hiền Lương - Kĩ Thuật: Thu Pupu - Biên tập: Bảo Hà.

Bầu trời cảnh lạnh (Phần 2).
Bầu trời cảnh lạnh (Phần 2).

Tôi sợ mình lại đi đến quán bar Mậu Danh Nam Lộ đó nữa. Sự tuyệt vọng của nó đã giáng trúng tôi. Thứ dục vọng trụy lạc đến cùng cực đó, ẩn giấu trên người của những con người không biết từ đâu đến và đi về đâu. Dùng hết sức ném mạnh một vỏ lon bẹp dúm xuống mặt đất, nghe thấy tiếng nó vỡ vụn. Đó là một việc mà một số người thích làm. Ngôn ngữ của họ, dục vọng của họ, vết thương của họ, bị tiếng vỡ nát nhấn chìm tất cả.

Đây chính là Thượng Hải mà tôi yêu thích. Sự lạnh lẽo của nó phủ lên tất cả dục vọng.

Tôi nghĩ tôi đã yêu nó. Tôi sẽ một mình đến đó nhảy nhót.

Tôi thích cảm giác khoảng một giờ sáng, trở về căn phòng của mình, cầu thang tối om, bật đèn lên. Lên lầu, sau đó tắt phụt. Mở đèn của từng tầng. Lên lầu, sau đó lại tắt đi. Hành lang dài dằng dặc, có tiếng thở của thực vật màu xanh. Tôi nghĩ mình sẽ không đem bất kỳ người nào đến phòng mình. Đây là nơi chỉ thuộc về một mình tôi. Có thể viết lách và khóc lóc. Không có bất kỳ người nào được xuất hiện.

Có lúc tôi rời khỏi công ty rất sớm, có khi lại rất muộn. Đêm đó tôi rời khỏi công ty lúc 9 giờ 45 phút, sau đó tôi không ăn cơm. Gọi điện thoại cho một người bạn, anh ta đang bận rộn viết lách gì đó ở công ty. Tôi đến đó thăm. Tôi mua hăm-bơ-gơ và coca ở một cửa tiệm nhỏ. Họ chuẩn bị rất nhanh, hăm-bơ-gơ đang được làm, tôi ngồi đợi. Nhìn thấy bên ngoài cửa kính có một cặp tình nhân vô cùng hạnh phúc đang bước qua. Họ rất vui vẻ. Taxi trên đường chạy quá nhanh, phát ra âm thanh ma sát bánh xe sàn sạt. Lá cây ngô đồng rất xanh. Trên bầu trời có từng cụm từng cụm mây lớn màu trắng, phiêu dạt trong gió. Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên như bị ngưng trệ, không biết mình đang ở đâu. Tôi muốn là tôi đang ở đâu đây? Trong một thành phố nào đó mà tôi đã từng dừng lại?

Cảm giác lạ lẫm đáng sợ đó cứ quấn riết lấy tôi. Tôi nghĩ tôi là người qua đường đã từng đi ngang đây. Tôi đã chấp nhận thân phận của mình. Bất kỳ thành phố nào bất kỳ người nào. Một người qua đường.
Vì yêu anh ấy, nên phải rời xa anh ấy.

Cô gái trên mạng IRC, đã nói với tôi như thế.

Tôi thích câu này. Có những tình cảm thẳng thắn và tàn khốc như thế, không thể chứa đựng bất cứ sự ấm áp vòng quanh uốn khúc nào. Mang theo một trái tim ấm nóng xa rời, còn tốt hơn chân tướng trần trụi. Những thứ thuần túy chết đi quá nhanh.

Tôi thích lúc đi ngang qua những gốc cây, lay động nó, nếu như vừa có một trận mưa. Những giọt nước mưa mát lạnh bay ra khắp nơi, thấm ướt váy và tóc. Lúc đó tôi nghĩ đến tình yêu trong khoảnh khắc. Nhẹ nhàng hôn tạm biệt lên gương mặt anh, sau đó rời xa anh. Vĩnh viễn.

Chúng tôi trò chuyện trên IRC, cô gửi bức thư của một người đàn ông cho tôi xem. Anh ta đang qua lại với cô. Anh ta nhắc đến tôi. Nhắc đến bản thân anh ta. Anh ta nói, thành phố anh ở rất gần Thượng Hải. Thường đến một quán bar ở gần nhà, hai cô gái đáng yêu mở, một nơi hẹp dài, rộng chừng ba, bốn mét, dài khoảng mười mét, hai ba chiếc bàn, một bàn bi-da, mở nhạc nước ngoài, gần một khách sạn nước ngoài, chủ yếu là một số người nước ngoài hay ghé đến. Những người khác này cơ bản đã đi ngang Thượng Hải rồi đến đây, thường oán trách Thượng Hải money city, too many people. Nhưng tôi thích Thượng Hải…

ST


Nhắn tin cho tác giả
Cao Thị Kiều Oanh @ 19:11 15/05/2012
Số lượt xem: 545
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

Nhúng mã HTML