NGƯỜI THẦY VÙNG CAO
Bầu trời cảm lạnh (Phần 1)
(MegaFun) - Tôi dần dần quen với việc tiết giảm thời gian ngủ. Thường thường lúc nằm xuống chuẩn bị đi ngủ, phát hiện ra sắc trời bên ngoài cửa sổ đã trắng ra. Rất nhiều lúc nằm trên giường, ngắm bầu trời ngoài kia chầm chậm sáng rỡ. Như tấm kính sau khi lau hết nước mưa, mang theo vẻ đẹp mơ hồ và ẩm ướt.
Đó là khoảng thời gian bình lặng. Gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào có cả những giọt sương và mùi hương thanh khiết trên lá cây. Sau đó, phố Tây Bắc Kinh xe cộ càng lúc càng nhiều, nhạc tập thể dục vang lên, có người bắt đầu nói chuyện lớn tiếng, một ngày mới lại bắt đầu.
Khoảng thời gian kỳ dị ấy, mang theo mùi vị mờ ám, phảng phất chỉ như trong khoảnh khắc. Buổi sáng tôi uống một ly nước chanh mát lạnh, không ăn sáng. Tôi bật âm nhạc Ai-len, vào nhà tắm giặt quần áo, sau đó phơi trên sào tre, để dưới ánh mặt trời. Có lúc chúng rỏ những giọt nước chưa khô hẳn, tôi lấy một cái chậu hứng những giọt nước ấy.
![]() |
| Bầu trời cảm lạnh (Phần 1). |
Sau đó đến công ty. Đi trên đường, ngắm những vòm lá xanh lay động dưới ánh nắng, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy gân lá li ti. Ánh nắng uốn éo nặng nề trên mặt, tôi có thể nghe thấy tiếng nó vỡ vụn.
Buổi tối mất ngủ, khi trời còn tối đen, con người thường có có đôi chút ảo giác. Tôi mở điều hòa, gian phòng lạnh như băng. Quấn mình vào từng lớp từng lớp thảm. Thân thể không cách nào chuyển hóa được. Cảm thấy người mình như một con cá đặt trong tủ lạnh.
Biển rộng biến mất rồi. Chết chóc bị kéo dài.
Chỉ trong thời gian đêm cũ và ngày mới giao nhau, tôi mới bình tĩnh và sắc lạnh. Có thể làm những việc cô độc. Như viết lách, soi gương, bật âm nhạc nho nhỏ nhưng vẫn ồn ào, và rơi nước mắt. Lúc tôi chỉ có một mình vẫn thường khóc như thế. Khi đối diện với người xa lạ, nụ cười của tôi thật ngọt ngào xinh đẹp. Không rõ nguyên nhân vì sao. Tôi dần dần ỷ lại vào cách giải thoát này.
Một buổi chiều nóng nực, đi theo bạn bè đến một khu nhỏ ở Từ Gia Hội, mua hơn mười đĩa CD lậu. Thời tiết vô cùng nồng nực. Trên mặt toàn là mồ hôi. Âm nhạc là liều thuốc chữa trị đau khổ và ảo giác. Âm nhạc quyến luyến chúng tôi. Tôi nghe thử rất nhiều CD. Chỉ cần trong máy đột ngột phát ra tiếng nhạc điện tử hỗn loạn cực điểm là tôi liền mua nó. Có lúc tôi nghe Tiểu Hồng Mai, có lúc là U2, có khi là BLUR, có khi lại là CURE. Rock cuồng loạn đục ngầu, khi bao lấy con người lại vô cùng an toàn. Những tiếng kêu thét đầy sợ hãi.
Hôm đó vào lúc ba giờ sáng, tôi mở máy vi tính lên mạng.
Lên mạng rồi, tôi nhìn thấy đám bạn vẫn chưa ngủ của mình. Bạn ở nước Mỹ xa xôi. Tôi nói với anh, em ngủ không được, không biết vì sao. Anh nói, bây giờ ở bên anh là buổi chiều nắng vàng rực rỡ, từ cửa sổ nhìn ra phía xa, có thể nhìn thấy dải sông xanh và những đàn vịt bơi lội. Tôi không thể tưởng tượng anh trong giờ phút đó. Anh đã viết rất nhiều tiểu thuyết, đã từng kết thúc một mối tình. Anh thích tấm hình tôi nằm trên giường, anh nói, đó là ánh mắt anh quen thuộc. Nhưng tất cả những tấm hình đột ngột biến mất. Như pháo hoa. Đó là một cụm pháo hoa tôi đốt vì mình. Tro bụi tàn rơi lả tả trên mặt.
Tôi vào IRC bị một người lạ đá văng ra khỏi mạng. Hình như hắn thấy hơi cô đơn, mỗi lần nhìn thấy tên tôi là bắt đầu khiến tôi bị ngắt kết nối. Có lẽ hắn ghét tôi. Con người sẽ sản sinh ra khuynh hướng tiêu diệt vô cớ như thế đấy.
Tôi không rõ những mối hận thù không rõ nguyên nhân ấy.
Nhưng tôi biết có những tình yêu không có lý do. Tình cờ, nhìn thấy đôi môi của một người đàn ông, bạn yêu anh ta. Khóe miệng anh ta có một ký hiệu kỳ lạ nào đó, bạn phân biệt ra ngay. Bạn nhìn theo anh ta, trên con phố lớn người xe nườm nượp, khói xe và bụi bặm bao bọc lấy bạn. Lúc anh ta đi ngang qua, chỉ cách bạn hai xăng-ti-mét. Nhưng anh ta đi rồi. Bạn không biết anh ta đi đâu. Suốt đời cũng không nhìn thấy nữa.
Nỗi hận khiến tôi nhớ đến chiếc răng khôn hồi đó bị tôi nhổ ở Nam Kinh. Con người khi bị gây mê, chỉ có cảm giác răng bị búa đập vào, cứ từng hồi từng hồi ngấm vào cơ thể. Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ lại nó đã từng mang đến bao nhiêu dằn vặt đau khổ cho mình, khi nó bị đuổi ra khỏi tôi, đã bị vỡ vụn.
Tôi cứ nhớ nó mãi.
Chẳng có ai có thể giống chiếc răng đó. Vết thương của tôi dần dần biến thành ám muội không rõ ràng.
Tôi nhớ được một số đoạn. Một số khoảnh khắc mơ hồ. Hôm đó tôi đang nằm trên thảm cỏ một tòa chung cư cao cấp nào đó, ngắm những đám mây trên trời bị gió thổi bay vùn vụt. Tòa lầu cao nghiêng nghiêng. Gió rất lớn, thổi đến mức váy bay phần phật, như đang hòa lẫn vào dòng nước hồ mát xanh vậy. Quả thật rất hay. Tưởng như không thuộc về thành phố này. Nhưng tôi bị đuổi đi rất nhanh. Bảo vệ nói với tôi, cô có thể ra công viên. Nhưng người ở công viên quá đông, cây cối cũng quá nhiều. Tôi không thấy được.
ST
Cao Thị Kiều Oanh @ 19:08 15/05/2012
Số lượt xem: 973
- Những khoảng tối nghề giáo giờ mới kể (03/05/12)
- Ấm áp và cô đơn (01/05/12)
- Cuộc sống đã cho tôi lắng nghe điều gì nhỉ? (01/05/12)
- Những con dốc cuộc đời (08/08/11)
- 8 MÓN QUÀ TỪ CUỘC SỐNG (20/07/11)




Bầu trời cảm lạnh.
Đó là khoảng thời gian bình lặng.